NHẬP MÔN VỀ BÁO CÁO TÀI CHÍNH

pdf
Số trang NHẬP MÔN VỀ BÁO CÁO TÀI CHÍNH 23 Cỡ tệp NHẬP MÔN VỀ BÁO CÁO TÀI CHÍNH 375 KB Lượt tải NHẬP MÔN VỀ BÁO CÁO TÀI CHÍNH 0 Lượt đọc NHẬP MÔN VỀ BÁO CÁO TÀI CHÍNH 0
Đánh giá NHẬP MÔN VỀ BÁO CÁO TÀI CHÍNH
4.4 ( 17 lượt)
Nhấn vào bên dưới để tải tài liệu
Đang xem trước 10 trên tổng 23 trang, để tải xuống xem đầy đủ hãy nhấn vào bên trên
Chủ đề liên quan

Tài liệu tương tự

Nội dung

NHẬP MÔN VỀ BÁO CÁO TÀI CHÍNH Lấy từ "Tài chính và kế toán giành cho các nhà quản lý không chuyên về tài chính” của William G.Drams tái bản. Bản quyền năm 1989 - Nhà xuất bản Addison Wesley • • • • • • Các mục tiêu của kế toán tài chính Ý kiến của người kiểm toán Các báo cáo tài chính cơ bản Giá trị kế toán của các chứng khoán Báo cáo thu nhập Báo cáo về sự thay đổi tình hình tài chính Các mục tiêu của kế toán tài chính Kế toán tài chính chi phối quá trình chuẩn bị các báo cáo tài chính. Trong phạm vi của các hướng dẫn dựa trên những nguyên tắc kế toán được thừa nhận (GAAP Generally Accepted Accounting Principles), mục tiêu của kế toán tài chính là trình bày một cách rõ ràng tình hình tài chính của công ty cho các cổ đông hoặc những người cho vay hiện tại và tương lai, cho các nhà phân tích thị trường chứng khoán và cho các đối tượng khác có quan tâm. Các báo cáo tài chính thường được các kế toán viên công (CPAs - Certified Public Accountants) độc lập chứng thực sau khi nó được kiểm tra bằng cách dùng các tiêu chuẩn kiểm toán được thừa nhận và (trong phần lớn các trường hợp) được dùng để trình bày một cách rõ ràng tình hình tài chính của công ty theo các nguyên tắc kế toán được thừa nhận Thuật ngữ “Các nguyên tắc kế toán được thừa nhận” có thể gây ra ít nhiều tranh luận trong lĩnh vực kế toán tài chính. Mặc dù thuật ngữ này đã được dùng phổ biến trên 3 thập kỷ qua, nhưng dường như đó vẫn chưa phải là cách định nghĩa duy nhất hoặc liệt kê đầy đủ mọi nguyên tắc có khả năng được các nhà lý thuyết và thực hành nhất trí thừa nhận. Với tư cách là một định nghĩa để làm việc, chúng ta có thể sử dụng cách nói sau đây về GAAP: GAAP: là một hệ thống các mục tiêu, quy ước và nguyên tắc, được đúc kết qua nhiều năm, chi phối quá trình chuẩn bị và trình bày các báo cáo tài chính. Các nguyên tắc này áp dụng cho lĩnh vực kế toán tài chính, tách biệt với các lĩnh vực khác của kế toán như kế toán thuế, kế toán quản lý và kế toán chi phí. Do lĩnh vực kế toán tài chính được coi như là một khoa học xã hội chứ không phải là khoa học vật lý, nên điều quan trọng cần chú ý là định nghĩa trên nhấn mạnh tới tính chất tiến hoá của các quy tắc và các quy chế kế toán. GAAP còn tuỳ thuộc vào nhiều cách giải thích và áp dụng khác nhau, và rất có thể trong cùng một ngành, hai công ty khác nhau có thể tiến hành hạch toán cùng một hoạt động giao dịch theo những cách khác nhau tuy cả hai đều nhằm trong phạm vi hướng dẫn do GAAP đưa ra. Chẳng hạn, trong phạm vi của lĩnh vực kế toán khấu hao, một công ty có thể hạch toán hao mòn các thiết bị tư bản của nó trên cơ sở tuyến tính, trong khi công ty khác trong cùng ngành lại hạch toán theo phương pháp khấu hao nhanh. Bản thân khấu hao là một chủ đề tương đối phức tạp và phần này sẽ được giải quyết chi tiết hơn trong chương 5. Hiện tại, ta chỉ cần nhận xét rằng kế toán khấu hao th ực ra chỉ là những phương tiện để phân bổ phần hao phí của các tài sản lâu bền theo một số kỳ hạch toán có sử dụng tài sản đó. Hiện có một số nguồn thông tin đáng tin cậy cho chúng ta những hướng dẫn chi tiết để xây dựng một phương pháp kế toán chấp nhận được. Các nguyên tắc này có thể tạm coi là hệ thống các “quy tắc” chi phối quá trình chuẩn bị các báo cáo tài chính. Phần chủ yếu trong số các quy tắc này là do Viện đào tạo các k ế toán viên công (AICPA - American Institute of Certified Public Accountants) xây dựng 51 chuyên san nghiên cứu kế toán (ARBs - Accounting Research Bullentins) do AICPA phát hành và 31 luận đề trong các bảng nguyên tắc kế toán của AICPA (APB Accounting Principles Board) là một bộ tài liệu chi tiết về quan điểm của Viện trên một phạm vi rất rộng lớn các vấn đề về kế toán. Mỗi luận đề của APB đề cập tới một chủ đề chuyên môn hóa và đưa ra hướng dẫn chi tiết về lĩnh vực này. Chẳng hạn, luận đề số 15 của APB đề cập tới cách tính toán và trình bày về mức tiền lãi ban đầu. Theo hướng tương tự, ủy ban chứng khoán và hối đoái (SEC - Securities and Exchange Commission) đã đưa ra khá nhiều chỉ dẫn dưới hình thức những giải đáp tuần tự về kế toán (Accounting Series Release). Mới đây nhất, bảng các tiêu chuẩn kế toán tài chính (FASB - Financial Accounting Standards Board) thay thế cho APB vào năm 1973 đã đưa ra một loạt luận đề về FASB đáp ứng cho yêu cầu liên tiếp của các nhà kế toán và phân tích tài chính cần làm sáng tỏ đầy đủ tình hình tài chính của mỗi công ty. Một số luận đề đầu tiên của FASB như luận đề FASB số 8 đề cập tới vấn đề lỗ lãi ngoại tệ và FASB số 13 đề cập tới vấn đề kế toán cho thuê đã có ảnh hưởng lớn tới cách báo cáo và diễn giải các thông tin tài chính công ty. Một danh mục tóm tắt tiện lợi nhưng tất nhiên không phải là đầy đủ tất cả các nguồn thông tin về các “quy tắc” kế toán là: • Những giải đáp tuần tự về kế toán của SEC (SEC Accounting Series Release); • Các chuyên gia nghiên cứu kế toán của AICPA (AICPA Accounting Research Bulletins - ARB); • Bảng các nguyên tắc kế toán của AICPA (AICPA Accounting Principles Board-APB); • Bảng các tiêu chuẩn kế toán tài chính (Financial Accounting Standards Boards - FASB). Cuối cùng, nhận xét về định nghĩa của GAAP, chúng tôi muốn lưu ý rằng GAAP chí áp dụng cho lĩnh vực kế toán tài chính chứ không d ù ng cho các lĩnh vực kế toán chủ yếu khác như kế toán thuế, quản lý và chi phí. Các lĩnh vực kế toán này có những mục tiêu khác và do đó không nên hi vọng là chúng có thể thích hợp với hệ thống các nguyên tắc thiết kế nhằm đáp ứng những nhu cầu của kế toán tài chính. Nói một cách nôm na thì mục tiêu của kế toán thuế là nhằm cực tiểu hóa nghĩa vụ đóng thuế của công ty trong phạm vi những giới hạn của các luật thuế thu nhập hiện hành. Trong khi mục tiêu của kế toán quản lý là để thu thập, báo cáo và giải thích những thông tin cần thiết cho việc ra quyết định quản lý. Còn trong kế toán chi phí, mục tiêu chủ yếu là xác định và phân bố các chi phí thích hợp trong tổ chức kinh doanh. Những mục tiêu khác nhau này rõ ràng là khá đa dạng và người ta cần phải tìm ra nhiều biện pháp kỹ thuật khác biệt cho các lĩnh vực khác nhau. Như vậy, rất dễ hiểu đối với hiện tượng này là cùng một hoạt động giao dịch nhưng lại được kế toán theo những cách khác nhau. Một lần nữa, lại có thể thấy ví dụ rõ nhất về tính đa dạng này là trong lĩnh vực kế toán khấu hao. Một điều rất phổ biến là các công ty thường sử dụng phương pháp khấu hao tuyến tính trong các báo cáo tài chính của họ nhằm trình bày rõ ràng các kết quả hoạt động trong năm cho các cổ đông, trong khi đồng thời lại báo cáo dưới dạng khấu hao nhanh cho Sở thuế vụ để cực tiểu hóa nghĩa vụ đóng thuế hiện tại của công ty. Tất nhiên, cách khấu hao nhanh không cho phép công ty lẩn tránh được việc nộp thuế nhưng nó cho phép hoãn nghĩa vụ nộp thuế sang một thời kỳ tương lai và cung cấp thêm nguồn quỹ cho việc tái đầu tư hiện tại - nói tóm lại, thời gian là tiền bạc. Ở đây, ta càng thấy rõ ràng một lĩnh vực dường như hoàn toàn chính xác là kế toán lại phụ thuộc vào mức tự do diễn giải nào đó. Điều này tự nhiên làm cho người ta phải suy xét tới tầm quan trọng của sự hiểu biết về “bản chất của con mồi” trước khi tiến hành thảo luận về những loại hình báo cáo tài chính khác nhau hoặc khai thác những phương pháp - kỹ thuật kế toán máy móc. Do đó, bây giờ, chúng ta hãy tập trung sự chú ý vào ý nghĩa và tầm quan trọng trong ý kiến của một nhà kiểm toán và nghệ thuật tinh tế trong việc đọc lời chú thích. Ý kiến của người kiểm toán Cách tốt nhất để bắt đầu thảo luận về ý kiến của nhà kiểm toán là xem xét cái gọi là “một ý kiến rõ ràng”. Minh họa 3.1 thể hiện một ý rõ ràng (chỗ nhấn mạnh là do tác giả thực hiện). Ít nhất thì việc ghi nhận xem điều gì không được nói tới trong minh hoạ 3.1 cũng quan trọng như việc ghi nhận điều được nói đến. Nó không nói rằng tất cả các hoạt động giao dịch đều được kiểm toán, nó không chứng thực độ chính xác của các báo cáo, nó không nói rằng công ty được quản lý tốt và rằng các cổ đông không phải lo ngại về khoản đầu tư của họ. Nó không nói rằng những người kiểm toán tin tưởng là không thể có một diễn giải sai hoặc một sự gian lận nào. Thậm chí nó cũng không cho biết, liệu công ty có khả năng sinh lợi hay không. Không có một điểm nào trong số các quan sát này có ý nghĩa là sự phê phán của các kiểm toán viên - chẳng qua họ chỉ phản ánh bản chất của kiểm toán và tình trạng của các đối tượng trong kế toán. Vì có những vấn đề phức tạp trong thế giới kinh doanh hiện đại và những giới hạn của thời gian và nguồn lực trong quá trình kiểm toán, những ý kiến mà các kiểm toán viên nêu ra là rất đầy đủ. Trừ trường hợp người ta sẵn sàng chấp nhận lùi thời hạn sau một năm hoặc hơn nữa giữa lúc chuẩn bị báo cáo tài chính và lúc hoàn thành việc kiểm toán, còn nếu không thì phải đánh giá là các mục tiêu của quá trình kiểm toán có lẽ là quá tham vọng. Những điều được nêu trong báo cáo của minh họa 3.1 rất có ý nghĩa cho những người sử dụng các báo cáo tài chính. Đoạn đầu tiên được gọi là phạm vi, chỉ rõ những báo cáo nào đã được kiểm toán và thông báo cho người đọc các tiêu chuẩn được thừa nhận về kiểm toán đã được tuân thủ, và rằng những biện pháp kiểm định được người kiểm toán xem là cần thiết đã được thực hiện. Cần thấy rõ rằng không thể thực hiện được việc kiểm toán hoàn hảo đối với mọi hoạt động giao dịch đơn lẻ ở một công ty lớn, trong phạm vi thời gian và kinh phí có hạn. Do đó, người ta phải bằng lòng với việc tuân theo các chỉ tiêu chuẩn kiểm toán được thừa nhận và với việc hoàn thành những biện pháp kiểm định “cần thiết”. Tương tự, trong đoạn thứ hai được gọi là phần ý kiến, người ta phải bằng lòng với ý kiến (chứ không phải là lời xác nhận) rằng các báo cáo “trình bày rõ” tình hình tài chính của công ty, phù hợp với các nguyên tắc kế toán được thừa nhận. Minh họa 3.1 Kính gửi: Các cổ đông và Ban giám đốc công ty XYZ. Chúng tôi đã xem xét báo cáo tình hình tài chính của công ty XYZ và các chi nhánh hợp nhất cho đến ngày 31 tháng 12 năm 1983 và năm 1982 cùng các báo cáo có liên quan tới số tiền lãi vãng lai, còn lại và những thay đổi về tình hình tài chính vào lúc kết thúc của các năm. Việc xem xét của chúng tôi đã được tiến hành theo các tiêu chuẩn kiểm toán được thừa nhận, bao gồm kiểm định về các hồ sơ kế toán và những thủ tục kiểm toán khác mà chúng tôi cho là cần thiết trong trường hợp này. Theo ý kiến của chúng tôi, các báo cáo tài chính nói trên trình bày rõ tình hình tài chính của công ty XYZ và các chi nhánh hợp nhất cho đến ngày 31 tháng 12 năm 1983 và 31 tháng 12 năm 1982 cùng các kết quả hoạt động của họ cũng như những thay đổi về tình hình tài chính vào cuối các năm, phù hợp với các nguyên tắc kế toán được thừa nhận được áp dụng trên một cơ sở phù hợp. Các kế toán công Credit và Debit, Inc Một loại ý kiến khác với các “ý kiến rõ ràng” được gọi là “ý kiến dè dặt” và thường chỉ ra rằng có sự nghi ngờ nào đó là trên thực tế không biết báo cáo tài chính đã được kiểm tra có trình bày rõ về tình hình tài chính của công ty hay không? Nếu ý kiến dè dặt này được nêu ra thì một điều quan trọng đối với những người sử dụng báo cáo tài chính này là họ phải có sự phán xét độc lập về ý nghĩa của nhận xét dè dặt có liên quan tới tình trạng của công ty không. Việc đọc cẩn thận nhận xét này có ý nghĩa quan trọng để biết chắc rằng, người đọc hiểu rõ sự cấp bách của vấn đề. Đoạn trích sau đây rút ra từ một ý kiến dè dặt về bản báo cáo hàng năm của một công ty với tổng số tài sản xấp xỉ 9,5 triệu $, là một thí dụ tốt về nhận xét dè dặt. “Khi xem xét đầy đủ hơn điểm lưu ý thứ hai của báo cáo tài chính ngày 31/10/19...., các phiếu nợ và lãi cộng dồn của công ty Manufacturing Corporations tổng cộng đã lên tới xấp xỉ 800.000 $. Việc thu hồi phần tài sản này phụ thuộc vào giá trị thuần túy có thể thực hiện được của phần tài sản bị cầm cố như đồ ký gửi hoặc phụ thuộc vào thành tích hoạt động trong tương lai của Manufacturing Corporations”. Nói cách khác, trong số tổng tài sản 9,5 triệu $ được tuyên bố của công ty thì gần 800.000 $ hay 8,5 % là do khoản cho vay phải thu nhưng có lẽ không thể thu hồi được! Khi thẩm tra đôi chút, người ta có thể nhận ra qua điểm lưu ý thứ hai của báo cáo tài chính là công ty Manufacturing Corporations đã bị lưu ý về các khoản nợ, nó đang hoạt động thua lỗ với tài khoản cổ phần của các cổ đông bị thâm hụt và hiện nay đang tiến hành thương lượng để tái lập các thỏa thuận về nợ. Như vậy, bằng cách phân tích tình trạng nợ của công ty, có lẽ khôn ngoan là nên tính tổng giá trị tài sản của công ty là 8.700.000 $ chứ không phải là 9.500.000 $. Tinh thần của câu chuyện ngắn này là cần phải thận trọng khi đọc tới diễn giải ý kiến của người kiểm toán. Cũng cần phải thận trọng khi đọc các chú thích trong các báo cáo tài chính. Các chú thích là một bộ phận không tách rời được của các báo cáo tài chính và cho ta một tóm tắt quan trọng và hữu ích về các chính sách kế toán của công ty. Ngay cả khi đối với một người không phải là nhà phân tích tài chính chuyên môn thì việc đọc qua các chú thích dẫu chỉ để có một cảm nghĩ vắn tắt về các chính sách kế toán của công ty cũng sẽ có nhiều ý nghĩa. Khi đã nắm được những thông tin này, người ta có thể sẵn sàng tiến hành việc xem xét kỹ tất cả các báo cáo tài chính. Các báo cáo tài chính cơ bản Minh họa 3.2 đưa ra một bảng cân đối kế toán điển hình của một công ty chế tạo. Có thể hình dung bảng cân đối kế toán là một “bức ảnh chụp nhanh” về tình trạng tài chính của công ty vào thời điểm đang xét. Theo ngôn ngữ của nhà kinh tế, bảng cân đối kế toán là một báo cáo hàng tồn trữ do nó thể hiện lượng tồn trữ của các khoản có, khoản nợ và các cổ phần vào các thời điểm xem xét - trong trường hợp này là ngày 31/12/1983 và năm 1982. Bảng cân đối kế toán có ba phần chính: các tài sản được liệt kê ở phía trái; các khoản nợ được liệt kê ở phía phải; và các cổ phần cũng được liệt kê ở phía phải. Hai phía đó của bảng cân đối kế toán phải bằng nhau đó là logic căn bản của cách thể hiện bảng cân đối kế toán. Các tài sản của bảng cân đối liệt kê tổng các nguồn lực của công ty dưới dạng dollar. Ở đây, ta thấy các khoản mục như tiền mặt, các khoản phải thu, nhà máy và thiết bị, tài sản dưới dạng các khoản cho thuê vốn và các nguồn lực kinh doanh khác. Phía phải của bảng cân đối liệt kê những yêu cầu đặt ra đối với bên tài sản. Các khoản nợ như các khoản nợ phải trả, các phiếu nợ phải trả, nghĩa vụ trả nợ các hợp đồng thuê vốn và các khoản nợ dài hạn thể hiện những yêu cầu đòi nợ của những người cho vay khác nhau đối với các loại tài sản này. Phần trội hơn của các tài sản so với những yêu cầu đòi nợ của những người cho vay thể hiện phần giá trị thuần túy thuộc về những người sở hữu công ty. Giá trị thuần túy này được biểu thị trong phần vốn cổ phần của bảng cân đối. Như vậy, nhìn toàn cục, bảng cân đối cho ta một bản liệt kê chi tiết các tài khoản cấu thành của cái gọi là phương trình kế toán cơ bản sau đây: Các tài sản = Các khoản nợ + Các cổ phần hay là: Tổng các nguồn lực của doanh nghiệp = Quyền của những người cho vay + Quyền của những người sở hữu. Như vậy, ta có thể thấy từ minh họa 3.2, bảng cân đối - hay bản báo cáo tình trạng tài chính, như người ta thường gọi, được phân loại theo cơ cấu logic tổ chức. Phần tài sản lưu động bao gồm khoản tiền mặt và các loại tài sản khác, thường có thể chuyển đổi được thành tiền mặt trong vòng một năm hoặc một chu kỳ hoạt động nào đó. ở đây ta có thể liệt kê các loại tài sản như các chứng khoán bán trên thị trường, các khoản phải thu và các khoản dự trữ. Các chứng khoán bán được trên thị trường là các khoản đầu tư tiền mặt ngắn hạn với độ cơ động cao, có các loại chứng khoán ít rủi ro như các chứng khoán Mỹ hoặc các trái phiếu chính phủ. Các khoản đầu tư vào các chứng khoán bán được trên thị trường thường ghi trên bảng cân đối kèm theo một khoản chi và với giá trị trên thị trường của những chứng khoán đó được liệt kê trong phần chú thích của các báo cáo tài chính. Minh họa 3.2 Liên hiệp các nhà sản xuất công nghiệp HOYA, INC Báo cáo tình hình tài chính 31 - 12 1983 ($) 1983 ($) Các tài sản Tiền mặt 315.000 297.000 57.000 25.000 Các tài khoản sẽ nhận được 2.594.000 2.117.000 Dự trữ 2.257.000 1.986.000 Tổng tài sản lưu động 5.223.000 4.485.000 Nhà máy và thiết bị 3.621.000 3.231.000 526.000 609.000 4.147.000 3.840.000 9.370.000 8.325.000 Các chứng khoán bán được Các tài sản khác Tổng tài sản cố định Tổng tài sản Nợ và cổ phần Các khoản phải trả 696.000 874.000 Các phiếu nợ phải trả 1.645.000 965.000 Chi cộng dồn phải trả 628.000 553.000 Thuế cộng dồn phải trả 340.000 308.000 Tổng nợ ngắn hạn 3.309.000 2.700.000 Nợ dài hạn 1.695.000 1.429.000 Tổng số nợ 5.004.000 1.429.000 Cổ phần ưu đãi (ngang giá100$,6%) 425.000 579.000 Cổ phần thường (ngang giá 5 $ ) 520.000 510.000 Thặng dư vốn góp 420.000 405.000 Lãi còn giữ lại 3.001.000 2.684.000 Tổng cổ phần của cổ đông 4.336.000 4.196.000 Tổng số nợ và cổ phần 9.370.000 8.325.000 Cổ phần của các cổ đông Các khoản phải thu là các khoản tiền người ta nợ công ty, do hàng hoá đã được chuyển giao (hoặc các dịch vụ đã được thực hiện) nhưng công ty vẫn còn chưa được trả tiền về các khoản đó. Con số về các khoản phải thu được liệt kê trên bảng cân đối sau khi trừ đi khoản khất nợ. Khoản khất nợ thể hiện sự ước tính của công ty, dựa trên kinh nghiệm trước đây về tổng số tiền phải thu mà sẽ không thu được. Tổng số khoản khất nợ này thường được ghi trong phần chú thích. Cho tới giờ, chúng ta thấy các tài sản lưu động được liệt kê theo thứ tự của mức cơ động gần hay xa so với tiền mặt. Khoản kém cơ động nhất của tài sản lưu động là các khoản dự trữ được liệt kê sau cùng trong phần này. Đối với một nhà sản xuất công nghiệp, các khoản dự trữ gồm ba bộ phận - đó là nguyên vật liệu thô, sản phẩm dở dang và thành phẩm: Để tính toán chi phí nhằm đánh giá lượng dự trữ, cần phải phân bổ sản xuất và các phí tổn khác cho các khoản dự trữ khi các khoản đó chuyển từ giai đoạn nguyên liệu thô sang giai đoạn thành phẩm. Kế toán dự trữ là một chủ đề khá phức tạp và sẽ được đề cập chi tiết hơn ở chương 5. Còn ở đây chúng ta chỉ cần biết rằng, nói chung dự trữ được đánh giá theo giá thị trường hoặc theo chi phí tuỳ theo mức giá nào thấp hơn. Các chi tiết về phương pháp đánh giá dự trữ mà mỗi công ty cụ thể sử dụng, nói chung đều được ghi cho các chú thích ở các báo cáo tài chính của công ty. Phần cuối cùng ở phía tài sản của bảng cân đối k ế toán liệt kê phần đầu tư của công ty vào các tài sản sử dụng lâu dài như đồ đạc, nhà máy và thiết bị. Các tài sản này kém cơ động nhất khi so sánh với các tài sản lưu động và được công ty sử dụng qua một thời gian dài. Phương pháp được thừa nhận để đánh giá tài sản cố định là liệt kê các tài sản này theo giá trị lịch sử rồi trừ đi các khoản khấu hao tích luỹ cho tới ngày lập bảng cân đối. Khoản khấu hao tích luỹ, đã được “khấu trừ đi” khỏi giá trị lịch sử để còn lại cơ sở tài sản cố định hiện tại của công ty. Các chi tiết có liên quan tới chính sách khấu hao của công ty được nêu trong phần chú thích ở các báo cáo của công ty. Phía phải của bảng cân đối, tức là các khoản nợ và các cổ phần cũng thực hiện theo một khuôn khổ tổ chức có logic chặt chẽ. Các khoản nợ ngắn hạn tức là các khoản nợ sẽ phải trả trong vòng một năm hoặc trong vòng một chu kỳ hoạt động, sẽ được liệt kê đầu tiên. Các khoản nợ này, bao gồm các khoản mục như các khoản phải trả cho những cơ sở cung ứng cho công ty, các phiếu nợ ngắn hạn phải thanh toán, phần nợ đã đến lúc phải trả ở bất kỳ khoản nợ dài hạn nào và các khoản chi tiêu khác nhau dồn lại. Các khoản chi tiêu dồn lại nói chung là các khoản chi tiêu đã diễn ra cho tới ngày lập bản cân đối nhưng vẫn còn chưa được thanh toán bằng tiền mặt. Các khoản mục như tiền lương và tiền công phải trả cho công nhân, tiền trả lãi đi vay nợ, các khoản chi tiêu công cộng tính dồn và các khoản mục tương tự sẽ được ghi vào phần chi tiêu này. Một yếu tố hết sức quan trọng của bảng cân đối là mối quan hệ của các tài sản lưu động . Các tài sản lưu động là các tài sản có khả năng biến thành tiền mặt trong vòng một năm còn các khoản nợ ngắn hạn là những nghĩa vụ trả nợ cần phải trả bằng tiền mặt trong vòng một năm. Khá rõ ràng là mối quan hệ này có tầm quan trọng trong việc phán xét về tính cơ động tài chính ngắn hạn của công ty (tính cơ động ngắn hạn về tài chính là khả năng của công ty trong việc đáp ứng nghĩa vụ trả nợ hiện tại khi chúng tới hạn phải trả). Phần trội hơn của tài sản lưu động so với nợ ngắn hạn được gọi là vốn lưu động ròng của công ty. Đối với phần lớn các công ty, theo kinh nghiệm thường là phần tài sản lưu động cần phải gần gấp đôi so với phần nợ ngắn hạn . Dễ thấy tại sao nên có mối liên hệ như vậy. Trước hết cần phải thấy rằng, vốn hoạt động thể hiện “vốn chu chuyển ” của một công ty kinh doanh. Các chứng khoán có thể bán được trên thị trường, các khoản phải thu và các khoản dự trữ được tiếp tục chuyển thành tiền mặt trong tiến trình hoạt động kinh doanh bình thường. Số tiền mặt này sau đó được dùng để thanh toán các khoản nợ ngắn hạn đã đến hạn hoặc được tái đầu tư vào các khoản dự trữ mới, vào các khoản phải thu và với tư cách là khoản cân đối tiền mặt còn dư được tích luỹ lại dưới dạng các chứng khoán có thể bán được trên thị trường . Đồng thời, các khoản nợ ngắn hạn mới xuất hiện khi tăng cường kinh doanh và khi đầu tư bổ sung vào các tài khoản vãng lai, cụ thể các khoản phải trả thường được coi như phần trạng thái tài chính tự phát vì chúng xuất hiện một cách tự phát cùng với các khoản mua dự trữ thường được ghi trên các tài khoản mở. Khi biết trước rằng có những độ trễ khác nhau trong khi chuyển các tài khoản dự trữ thành các khoản phải thu và sau đó thành tiền mặt và khi đã biết sự cần thiết phải thanh toán các khoản nợ ngắn hạn đến hạn thì cách giải quyết khôn ngoan là nên duy trì một lề an toàn của các tài sản lưu động so với các khoản nợ ngắn hạn. Một lề an toàn thứ hai là do chính bản chất của bản thân các tài sản lưu động : Các chứng khoán có khả năng bán được trên thị trường có thể bị giảm giá trị thị trường một cách tạm thời hoặc thậm chí vĩnh viễn. Các khoản phải thu cũng có xác suất tổn thất do phần khất nợ không thể thu hồi. Cuối cùng, các khoản dự trữ có thể hư hỏng về mặt vật lý, không thể bán được và giảm giá trị thị trường. Nhằm để cân đối những phần giảm bớt giá trị tài sản có thể nảy sinh, trong khi yêu cầu trả nợ đầy đủ theo kỳ hạn vẫn không đổi đòi hỏi phải có một lề an toàn của tài sản so với số nợ. Những yêu cầu với lề an toàn này, cùng với yêu cầu về lề an toàn đã nói ở trên, đòi hỏi các tài sản lưu động phải vượt hơn các khoản nợ ngắn hạ n. Kinh nghiệm cho thấy rằng tỷ lệ hay là lề (margin) 2 trên 1 là thích hợp cho nhiều loại hình công ty. Nói tóm lại: Vốn lưu động ròng = Vốn luân chuyển = Tài sản lưu động - nợ ngắn hạn Vốn hoạt động của liên hiệp các nhà chế tạo - Công nghiệp Hoya (năm 1983) = 5.223.000$ - 3.309.000$ = 1.914.000$ Bộ phận thứ hai trong phía nợ và cổ phần trên bảng cân đối là các khoản nợ dài hạn. Bộ phận này ghi nhận bất kỳ một khoản nợ dài hạn nào đối với các ngân hàng hoặc các chủ nợ khác và bất kì nghĩa vụ trả nợ nào theo các hợp đồng thuê vốn. Những thông tin chi tiết về các đặc điểm cụ thể của các khoản nợ dài hạn được ghi trong các chú thích của các báo cáo tài chính. Phần cuối cùng trong bảng cân đối là cổ phần của các cổ đông hay vẫn thường gọi là giá trị thuần tuý của công ty. Qua đây, người ta biết được quyền lợi của các chủ sở hữu công ty được biểu hiện qua các loại cổ phần hay cổ phiếu khác nhau. Cổ phiếu ưu đãi được ưu tiên hơn so với các cổ phần hay cổ phiếu khác. Hầu hết các cổ
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.